Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Tản mạn về hậu câu chuyện 'Running man'


Câu chuyện về “Running man”, chàng trai chạy theo ô tô buýt của Arsenal hàng cây số để có thể nhìn thấy những thần tượng của mình, đã không ngớt tạo nên sự chú ý dư luận công chúng trong suốt tuần qua. Bởi vấn đề không chỉ dừng lại ở câu chuyện bóng đá. Không phải là vì thành tựu bất ngờ vượt cả sự đợi của chàng trai mê thể thao: được mời lên xe Arsenal, được các siêu sao ký tặng, đổi áo, được tiếp đón, được mời vào sân và trúng luôn một chuyến đi Anh xem Arsenal thi đấu..., Mà là hình ảnh Running man - Vũ Xuân Tiến đã ngẫu nhiên tạo nên một biểu trưng “Chạy, chạy nữa, chạy mãi...” Đầy xúc động, đánh thức những khát vọng ngầm ngấm của một tầng lớp đang lặng lẽ cuộn tròn trong giấc mơ dài.



CĐV Vũ Xuân Tiến (phải) đã trở thành nổi danh với biệt danh "Running man'

Từ nước Pháp xa xăm, bạn tôi, Gérard Chapuis (một người Pháp gốc Việt), theo dõi đoạn phim “Running man” cũng đã không kìm được cảm xúc, gởi đến tôi đường link một bài viết có đoạn: “Hình ảnh Running man... Gợi nhớ đến câu chuyện ngụ ngôn ở thảo nguyên: mỗi sáng thức dậy con linh dương phải chạy, nó phải chạy nhanh hơn con sư tử để không bị ăn thịt. Con sư tử cũng chạy và phải chạy nhanh hơn con linh dương nếu không muốn bị chết đói (Võ Minh Trị/Khampha.Vn). Gérard Chapuis vốn là một nhà sưu tập cổ vật văn hóa Việt nức tiếng trong những năm gần đây. Ngoài các bộ sưu tập tranh, bưu thiếp, anh còn có các bộ sưu tập đồng hồ. Thành ra, câu chuyện “Running man” tức thì khiến anh nhớ ngay đến những chiếc đồng hồ cũ. Chiếc đồng hồ cũ của anh mua từ thời điểm trước 1975, không kim (hồi đó khá quý hiếm), đến giờ nó vẫn chạy...

Trả lời phỏng vấn trước trận đấu được truyền hình trực tiếp, “running man” đã đính chính lại một số thông tin mà báo chí Anh viết về mình rằng, anh không bị vấp ngã hay va vào cột điện, mà đó là những người cùng chạy với anh. Điều đó, có nghĩa là hôm ấy, cùng lúc cũng có rất nhiều cổ cổ vũ cuồng nhiệt chạy theo ô tô buýt của Arsenal, nhưng chỉ có “running man” mới được tưởng thưởng nhờ vào nghị lực “phi thường”, quyết không bỏ cuộc. Dù vậy, câu chuyện của "running man" rồi cũng sẽ qua đi. Tựa như hơn nửa thế kỷ trước, Xuân Diệu đã từng hối thúc: “Mau với chứ gấp lên với chứ/ Em, em ơi, tình non sắp già rồi; Con chim hồng, trái tim nhỏ của tôi, Mau với chứ! Thời gian không đứng đợi...”.

Đó đâu chỉ thuần tuý là những câu thơ dành riêng cho tình ái lứa đôi. Đó là tiếng chuông cảnh báo sự cấp thiết cải cách tổ quốc khởi đầu trào lưu Thơ Mới. Nếu chúng ta biết chạy, chạy mãi... Để không bỏ lỡ thời cơ...

Đà Nẵng, 20/07/2013

Trần Trung Sáng
Thể thao & Văn hóa cuối tuần