Cô Xuân tâm sự: “Tôi cảm thấy hạnh phúc khi thấy con chữ đã về với các em, về với bản làng
Giờ đây, cô vừa là người mẹ vừa là người bạn của các em học trò và cô đã trở thành thành viên quen thuộc của bản làng Nậm Cần.
Cô Toàn thổ lộ: NCKH là một công việc thầm lặng, lặng lẽ, làm không vì khen thưởng và không vì danh vọng. TS Nguyễn Thị Chung Toàn: NCKH là một công việc thầm lặng, lặng lẽ thầm lặng cống hiến Là người vừa trực tiếp giảng dạy, vừa nghiên cứu khoa học từ những năm đầu của thập niên 80, PGS.
Cô kể: Do ảnh hưởng của phong tục tập quán, một bộ phận dân tộc ít người như: Mông, Dao,… có phong tục lấy vợ, lấy chồng sớm. “Với mỗi thầy đang công tác ở vùng sâu, vùng xa như chúng tôi, bên cạnh sự nhiệt huyết với nghề, rất cần sự nồng hậu, nghĩa vụ và cả sự hy sinh…” Hoàng Thị Tuyền phụ thân Trường THCS Pác Pó (Hà Quảng - Cao Bằng) Hải Phong.
Cô Tuyền vẫn còn nhớ như in lần vận động được cả hai vợ chồng người dân tộc đi học
Do đó để các em không bỏ học, cô đã không quản khó khăn, khó nhọc bám trường, bám lớp, đầu tư nhiều thời kì để nắm bắt tâm sự, tình cảm của các em, từ đó cổ vũ, khuyến khích các em hăng say học tập và đến lớp đầy đủ.
Cô đã dạy các em từng mặt chữ, từng con số trong tình cảnh còn khó khăn, thiếu thốn đủ bề, những bài giảng được soạn bên những bữa ăn chỉ có rau rừng và được soạn tranh thủ khi còn ánh nắng mặt trời …Thế nhưng cô đã đem khôn xiết mình để góp phần nâng cao chất lượng giáo dục vùng khó. Cho đến giờ hai vợ chồng học trò đó vẫn đến thăm cô, tâm tình với cô về cuộc sống. Thấy các em nói thạo tiếng Việt rồi lớn khôn, trưởng thành mà lòng tôi mừng vui khôn xiết”.
Những người làm NCKH chủ yếu phải tự nghiên cứu, mày mò như những con ong chăm chỉ tích lũy kiến thức cho tầng lớp, may mắn lắm được giải thưởng này, giải thưởng kia thì mới có người biết và quan hoài đến.
Cô Tuyền phân bua: “Đôi khi hạnh phúc của người thầy chỉ cần như thế là đủ”
Trung tâm trường cách xa huyện lị, đường sá đi lại hiểm trở, khó khăn, lớp cô đảm nhận lại là một lớp có nhiều đối tượng học sinh. PGS. Thế nhưng, đó lại là một niềm hạnh phúc rất riêng, rất thầm lặng, giúp họ có thể vượt qua các nghiên cứu đầy thử thách.
Lúc bấy giờ có học trò lớp 7 người dân tộc Mông bỏ học về nhà lấy chồng, cô đã phải lặn lội hàng chục cây số, đến từng nhà rất nhiều lần để động viên các em đi học, sau bao lăm nặng nhọc, núm, rốt cục cô đã vận động được cả 2 vợ chồng tiếp đi học. Đôi khi phụ huynh hoặc học trò nhớ cô giáo đến tặng một đôi củ sắn, củ khoai, vài cân ngô hay mấy bông huơ rừng cùng những lời chúc vẫn còn xẻn lẻn, vụng, những tình cảm linh nghiệm, rất đỗi mộc mạc, giản dị và thành tâm.